ƠN CỨU ĐỘ CHO MUÔN DÂN (29/12/2025 – NGÀY 5 TUẦN BÁT NHẬT GIÁNG SINH)

Phúc Âm: Lc 2, 22-35

“Ánh sáng đã chiếu soi các lương dân”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi mãn thời hạn thanh tẩy theo Luật Môsê, ông bà đem Chúa Giêsu lên thành Giêrusalem, để dâng cho Chúa, như đã viết trong lề luật Chúa rằng: “Mọi con trai đầu lòng sẽ được gọi là của thánh, dâng cho Thiên Chúa”, và việc dâng lễ vật như đã nói trong lề luật Chúa là “một cặp chim gáy, hoặc hai bồ câu con”.

Và lúc đó tại Giêrusalem có một người tên là Simêon, là người công chính và có lòng kính sợ, đang mong đợi niềm an ủi Israel, có Thánh Thần ở trong ông. Ông được Thánh Thần mách bảo là sẽ không thấy giờ chết đến, trước khi thấy Ðấng Kitô của Chúa. Ðược Thánh Thần thúc giục, ông vào đền thờ. Khi cha mẹ bồng trẻ Giêsu đến để thi hành cho Người các nghi thức theo luật dạy, thì ông ẵm lấy Người trên cánh tay mình, và chúc tụng Thiên Chúa rằng: “Lạy Chúa, bây giờ Chúa để cho tôi tớ Chúa đi bình an, theo như lời Chúa. Vì chính mắt con đã thấy ơn cứu độ mà Chúa đã sắm sẵn trước mặt muôn dân, là ánh sáng đã chiếu soi các lương dân, và vinh quang của Israel dân Chúa”.

Cha mẹ Người đều kinh ngạc về những điều đã nói về Người. Simêon chúc lành cho hai ông bà, và nói với Maria mẹ Người rằng: “Ðây trẻ này được đặt lên, khiến cho nhiều người trong Israel phải sụp đổ hay được đứng dậy, và cũng để làm mục tiêu cho người ta chống đối. Về phần bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thấu tâm hồn bà, để tâm tư nhiều tâm hồn được biểu lộ”.

Ðó là lời Chúa.

Suy niệm:

Luật lệ thường làm người ta cảm thấy gò bó, mất tự do.

Người Do Thái phải giữ Luật Chúa đã ban cho Môsê.

Con trai thì phải được cắt bì và đặt tên tám ngày sau khi sinh (Lc 2,21).

Con trai đầu lòng thuộc quyền sở hữu của Thiên Chúa (Xh 13,1-2),

nên cha mẹ phải nộp năm sê-ken bạc cho tư tế

để chuộc lại con cho mình (Ds 3,47-48).

Người phụ nữ sau khi sinh con, bị coi là nhơ uế (Lv 12, 2-8),

phải ở nhà, không được đụng đến vật thánh hay vào Đền thờ.

Bốn mươi ngày sau khi sinh con trai, bà cần làm lễ thanh tẩy.

Bà phải dâng cho Đền thờ một con chiên một tuổi làm lễ toàn thiêu,

và một con chim gáy hay bồ câu để làm lễ tạ tội.

Nếu nghèo, bà chỉ cần dâng một cặp bồ câu non hay chim gáy là đủ.

 

Giuse và Maria đã vui vẻ giữ những luật này,

dù ngày nay đối với chúng ta, chúng thật là khó hiểu và khó chấp nhận.

Hãy nhìn ngắm đôi vợ chồng nghèo lên Giêrusalem.

Họ đã vượt một quãng đường xa, với đứa con mới hơn tháng tuổi.

Maria chịu thanh tẩy, dù bà biết mình đã cưu mang Đấng Thánh.

Bà đã dâng lễ vật đơn sơ của một người nghèo (c. 24).

Dù Luật không buộc, ông bà cũng đem Con lên Đền thờ để dâng.

Họ muốn con mình thuộc trọn về Thiên Chúa (x. 1 Sm 1, 22).

Ông bà đã không đòi hỏi một đặc ân hay miễn trừ nào.

Giữ Luật là cách họ thể hiện tình yêu đối với Chúa.

 

Có ai nhận ra đôi vợ chồng với đứa con nhỏ này là ai không?

Có, một người công chính và sùng đạo tên là Simêon.

Thánh Thần hằng ngự trên ông (c. 25),

và nói cho ông biết ông sẽ thấy Đức Kitô trước khi lìa đời (c. 26).

Chính Thánh Thần thúc đẩy ông lên Đền thờ vào lúc này (c. 27).

Bỗng nhiên ông thấy mầu nhiệm lớn lao đang tỏa sáng,

nơi Hài Nhi bé nhỏ, con của đôi vợ chồng nghèo.

Mọi mong chờ lâu nay của ông được đền đáp.

Các mục đồng đã nhận ra Đức Kitô nơi bé thơ quấn tã, nằm máng cỏ,

còn Simêon nhận ra Ngài nơi em bé được bồng ẵm bởi đôi vợ chồng.

Ông đã bồng Hài Nhi trong vòng tay, ngất ngây vì hạnh phúc.

Môi ông bật lên lời chúc tụng của người sẵn sàng nhắm mắt ra đi.

Ơn cứu độ cho muôn dân đã đến đây rồi (cc. 30-31).

Hài Nhi bé nhỏ này là Ánh sáng cho muôn dân,

là Vinh quang cho Dân Ítraen của Đức Chúa (c. 32).

 

Để nhận ra Chúa trong cuộc sống buồn tẻ hay sôi động hàng ngày,

cần có sự gần gũi thân thiết với Thánh Thần như ông Simêon.

Thánh Thần như trò chuyện, mách bảo, thôi thúc ông từ bên trong.

Thánh Thần soi sáng để ông nhận ra điều lớn lao mắt phàm không thấy.

Nhưng để nghe được sự mách bảo thầm kín của Thánh Thần,

chúng ta cũng phải có sự thánh thiện và lòng khát khao như ông Simêon.

Chẳng còn mơ ước gì ngoài việc được gặp mặt Đức Kitô qua cuộc sống.

 

Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu,

xin cho con nhìn thấy sự hiện diện của Chúa

ở bên con dưới muôn ngàn dáng vẻ.

Chúa hiện diện lặng lẽ

như tấm bánh nơi nhà Tạm,

nhưng Chúa cũng ở nơi những ai nghèo khổ,

những người sống không ra người.

Chúa hiện diện sống động nơi vị linh mục,

nhưng Chúa cũng có mặt ở nơi hai, ba người

gặp gỡ nhau để chia sẻ Lời Chúa.

Chúa hiện diện nơi Giáo Hội

gồm những con người yếu đuối, bất toàn,

và Chúa cũng ở rất sâu

trong lòng từng kitô hữu.

Lạy Chúa Giêsu,

xin cho con thấy Chúa

đang tạo dựng cả vũ trụ

và đang đưa dòng lịch sử này về với Chúa.

Xin cho con gặp Chúa nơi bất cứ ai là người

vì họ có cùng khuôn mặt với Chúa.

 

Xin cho con khám phá ra

Chúa đang hẹn gặp con

nơi mọi biến cố buồn vui của đời thường.

Ước gì con thấy Chúa ở khắp nơi,

thấy đâu đâu cũng là nhà của Chúa.

Và ước gì con đừng bỏ lỡ bao cơ hội gặp Chúa

trên bước đường đời của con. Amen.

Suy niệm 2 :

Cuộc gặp gỡ của Chúa Giê-su với Ông Simeon và bà Anna dự báo trước về sứ mạng cứu độ của Hài Nhi trong tương lai. Ngoài ra, đây còn là một lời tiên báo trước của Thiên Chúa dành cho cuộc đời của Mẹ Maria có liên hệ mật thiết hiệp nhất trong biến cố của Con Mẹ dưới ánh sáng của đời sống đức tin được thể hiện nơi Mẹ.

Lời ca tụng trong hạnh phúc của cụ Simeon làm cho mỗi người chúng ta khi đi trong cuộc đời này nên suy nghĩ một chút. Cụ đã sống gần hết một chặng đường của kiếp người trên trần gian này, cụ đã trải qua đủ mọi hạnh phúc và đau khổ, thế nhưng chưa một điều gì làm cụ thỏa mãn được, cụ vẫn cảm thấy thiếu Chúa là nguồn an ủi duy nhất của cuộc đời cụ. Cụ đã sống trong sự dẫn dắt của Thần Khí và được lời hứa về cuộc gặp gỡ thỏa lòng mong ước của cụ: Gặp gỡ Đấng Ki-tô của Thiên Chúa. Cụ đã hạnh phúc, đã sung sướng biết bao trước lời hứa đó và đặc biệt, ngày hôm nay cụ được bồng ẵm Đấng mà cụ hằng chờ đợi, dù là một chút trong chốc lát cũng đủ thỏa mãn cho ước nguyện của cả đời cụ trông chờ. Cụ sẵn sàng cất lên: “Xin để tôi tớ này được ra đi bình an”.

Khao khát và chờ mong được gặp Đấng Cứu Thế của cụ Simeon là bài học cho tôi khi mỗi ngày tôi được hạnh phúc hơn cụ. Tạ ơn Chúa vì Ngài luôn ở bên và cho tôi được gặp Ngài trong đức tin nhỏ bé và bất toàn này. Tạ ơn Chúa vì Ngài luôn đồng hành cùng tôi trong Mầu nhiệm cực trọng của Bí tích Thánh Thể, cho tôi được đón rước Người vào tâm hồn tôi mỗi ngày. Trước biết bao đau khổ và cám dỗ của cuộc đời, Ngài luôn song hành cùng tôi và chở che tôi trong vòng tay yêu thương và quan phòng của Ngài, đơn giản là Ngài chỉ cần tôi đến và để Ngài hướng dẫn tôi, dù tôi có chán ngán hay thất vọng trước những yếu đuối của bản thân, Ngài cũng không bao giờ bỏ tôi.

Mẹ Maria luôn giữ luật Chúa ngay cả khi Mẹ biết rằng Con Mẹ là Đấng Thánh, Mẹ vẫn vâng lời tuân giữ để tỏ lòng hiếu thảo với Chúa Cha, mẹ làm vì tình yêu và tinh thần tự do. Mẹ khiêm nhường và hết lòng tin tưởng vào sự quan phòng của Thiên Chúa trước lời tiên báo về đau khổ mà mình sẽ trải qua. Mẹ đón nhận với một tinh thần hiệp thông vào công cuộc cứu độ của con Mẹ dù chưa hiểu rõ. Nhưng Mẹ biết, Mẹ sẽ đón nhận đau khổ và Mẹ sống vâng phục đức tin trong đau khổ bên cạnh con của Mẹ đau khổ vì tội lỗi của nhân loại. Mẹ đã chứng minh và trở thành mẫu gương cho con cái Mẹ khi Mẹ đứng dưới chân Thập Giá và hiệp thông vào mầu nhiệm kinh hoàng của Con Mẹ với sự tự hạ thẳm sâu tột cùng. Sự hiệp thông đầy đủ vào hy tế của Con Mẹ thật lướn lao trước sự đau khổ của Con Mẹ.

Lời Chúa hôm nay mời gọi mỗi người nghiền ngẫm và xin Mẹ Maria cho mỗi người được thêm lòng can đảm và đón nhận Thánh Giá Chúa gởi đến trong từng ngày sống với một lòng cậy trông và trung tín. Anmen.

Têrêsa Yến Anh