CỨ YÊN TÂM, CHÍNH THẦY ĐÂY, ĐỪNG SỢ (04/8/2026 – THỨ BA TUẦN 18 THƯỜNG NIÊN)

Phúc Âm: Mt 14, 22-36

“Xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi dân chúng đã ăn no, lập tức Chúa Giêsu giục môn đệ trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình. Ðến chiều, Người vẫn ở đó một mình. Còn thuyền thì đã ra giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió.

Canh tư đêm tối, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hồn mà nói rằng: “Ma kìa” và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng. Lập tức, Chúa Giêsu nói với các ông rằng: “Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ”. Phêrô thưa lại rằng: “Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy”. Chúa phán: “Hãy đến”. Phêrô xuống khỏi thuyền bước đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa Giêsu. Khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng: “Lạy Thầy, xin cứu con”. Lập tức, Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói: “Người hèn tin, tại sao lại nghi ngờ?” Khi cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên lặng. Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng: “Thật, Thầy là Con Thiên Chúa!”

Khi đã sang qua biển hồ, các ngài lên bộ và ghé vào Ghênêsarét. Nhận ra Ngài, dân địa phương liền loan tin đi khắp cả vùng xung quanh, và người ta đem đến cho Ngài hết mọi kẻ ốm đau. Họ nài xin Ngài cho họ rờ đến tua áo choàng của Ngài thôi, và ai đã rờ đến thì đều được chữa lành.

Ðó là lời Chúa.

Suy niệm

Cuộc sống của mỗi người đều có những “biển hồ” riêng. Có những ngày mặt nước phẳng lặng, nhưng cũng có những lúc sóng gió nổi lên bất ngờ: một biến cố, một hiểu lầm, một thất bại, một nỗi cô đơn, hay những lo âu âm thầm mà không ai biết. Chính trong những giây phút ấy, ta dễ giống các môn đệ trên chiếc thuyền năm xưa: chỉ thấy sóng lớn, chỉ nghe tiếng gió dữ, và trái tim đầy sợ hãi.

Thực ra, điều làm chúng ta chìm không phải là sóng gió, nhưng là vì ánh mắt chỉ còn hướng về sóng gió.

Giữa màn đêm, khi các môn đệ tưởng như không còn hy vọng, Đức Giêsu đã bước đi trên mặt biển mà đến với các ông. Người không dẹp yên cơn bão ngay lập tức, nhưng trước hết Người cất tiếng: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” Một lời ngắn ngủi, nhưng đủ để xua tan bóng tối trong lòng người.

Đôi khi trong hành trình dâng hiến, người Nữ Tỳ Chúa Giêsu Linh Mục cũng có những đêm như thế. Có những lúc công việc mục vụ chồng chất, đời sống cộng đoàn có những khác biệt, sứ vụ gặp nhiều giới hạn, hay đời sống thiêng liêng trở nên khô khan. Ta vẫn cầu nguyện, vẫn phục vụ, vẫn mỉm cười, nhưng trong lòng lại có biết bao băn khoăn và mệt mỏi. Những lúc ấy, ta chỉ nhìn thấy “gió ngược”, thấy những điều mình không làm được, thấy sự nhỏ bé của bản thân, nên dần đánh mất sự bình an.

Đức Giêsu không trách các môn đệ vì gặp bão. Người chỉ nhẹ nhàng hỏi Phêrô: “Sao lại hoài nghi?”

Phêrô đã có thể bước đi trên mặt nước khi mắt ông hướng về Chúa. Nhưng ngay khi ông nhìn vào cơn gió mạnh, nỗi sợ lập tức lớn hơn lòng tin, và ông bắt đầu chìm xuống.

Đó cũng là kinh nghiệm của mỗi chúng ta. Khi chỉ nhìn vào khó khăn, ta thấy mọi sự đều vượt quá khả năng mình. Khi chỉ nhìn vào giới hạn của bản thân, ta dễ nản lòng. Khi chỉ nhìn vào những thiếu sót của anh chị em, ta dễ mất đi niềm vui phục vụ. Nhưng khi ánh mắt trở về với Chúa Giêsu Linh Mục, ta nhận ra Đấng đã gọi mình cũng chính là Đấng luôn đồng hành, nâng đỡ và hoàn tất nơi ta điều Người đã khởi sự.

Linh đạo của Hội Dòng mời gọi mỗi Nữ Tỳ sống tự hiến trong tin yêu. Tự hiến không có nghĩa là bước đi trên con đường không có sóng gió, nhưng là dám bước giữa sóng gió vì biết Đấng mình theo luôn ở đó. Người không hứa sẽ cất khỏi cuộc đời mọi thử thách, nhưng Người hứa sẽ không bao giờ để ta chiến đấu một mình.

Hôm nay, Chúa cũng đang bước trên những cơn sóng của cuộc đời mỗi người chúng ta. Người vẫn nói bằng một giọng nói quen thuộc: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!”

Ước gì mỗi khi đối diện với biển đời đầy giông tố, chúng ta đừng chỉ nhìn thấy những con sóng đang vùi dập mình, nhưng biết ngước mắt lên để nhận ra Đấng đang bước trên sóng mà đến- Đấng ấy có dư quyền năng trên sóng biển đời. Chỉ khi hướng nhìn về Chúa, ta mới đủ can đảm bước tiếp, đủ bình an để tự hiến, và đủ niềm tin để trở nên khí cụ mang sự chữa lành của Chúa Giêsu Linh Mục đến cho anh chị em mình.

Bình Yên 03.8.2026