HÀNH TRÌNH ƠN GỌI – DẤU LẠ CỦA MỘT TÌNH YÊU ÂM THẦM

Nhìn lại hành trình đời sống ơn gọi của mình, tôi nhận ra rằng con đường tôi đang đi không phải là kết quả của một quyết định nhất thời, cũng không chỉ là sự lựa chọn của riêng tôi, nhưng trước hết là một lời mời gọi phát xuất từ tình yêu Thiên Chúa. Có những lúc tôi tự hỏi: điều gì đã khiến tôi rời bỏ những dự định riêng, những ước mơ cá nhân để bước vào một hành trình nhiều hy sinh, thử thách và đòi hỏi sự trao ban mỗi ngày? Câu trả lời không nằm ở khả năng hay sức riêng của tôi, nhưng ở tiếng gọi âm thầm của Đấng đã yêu thương tôi trước khi tôi nhận biết Ngài.

Ơn gọi không bắt đầu bằng những điều lớn lao, nhưng thường khởi đi từ những dấu chỉ rất đơn sơ, bé nhỏ: một khát vọng sâu kín trong tâm hồn, một lời mời gọi qua những biến cố của cuộc đời, hay một cuộc gặp gỡ làm thay đổi cách nhìn. Chính trong những điều nhỏ bé ấy, Thiên Chúa đã gieo vào lòng tôi một hạt giống. Hạt giống ấy không phải lúc nào cũng lớn lên cách dễ dàng, nhưng được nuôi dưỡng qua cầu nguyện, qua những biến cố, qua những giằng co nội tâm và nhất là qua sự kiên nhẫn của Thiên Chúa.

Khi mới chập chững bước vào đời tu, tôi từng nghĩ rằng điều quan trọng nhất là dâng cho Chúa thật nhiều việc làm và hy sinh, cố gắng chu toàn những bổn phận được trao phó. Nhưng càng đi sâu vào hành trình này, tôi càng hiểu rằng điều Thiên Chúa mong muốn trước hết không phải là những gì tôi làm cho Ngài, nhưng là chính con người tôi. Ngài không chỉ mời gọi tôi trở thành một người phục vụ, nhưng trước hết là sống như một người con trong tình yêu của Ngài. Từ đó, tôi dần hiểu rằng giá trị của đời sống tận hiến không được đo bằng số lượng công việc đã hoàn thành, nhưng bằng mức độ tôi để cho tình yêu Thiên Chúa biến đổi con người mình.

Chính vì thế, hành trình ơn gọi cũng là hành trình của sự thanh luyện. Thiên Chúa không lấy đi ngay những yếu đuối, những giới hạn hay những góc khuất nơi chính mình. Ngài để tôi từng bước đối diện với bản thân, nhận ra những gì cần được biến đổi và học cách đón nhận chính mình trong ánh sáng của lòng thương xót. Tôi phải học từ bỏ ý riêng, đón nhận những điều trái với mong muốn, sống với những khác biệt trong cộng đoàn và yêu thương cả khi không được đáp lại như mình mong đợi.

Những thử thách ấy đôi khi làm tôi mệt mỏi. Có những lúc tôi tự hỏi liệu mình có đủ sức để đi tiếp hay không. Có những thời điểm đời tu trở nên khô khan, lời cầu nguyện trở nên nặng nề, niềm vui ban đầu dường như nhạt phai. Nhưng chính trong những khoảnh khắc ấy, tôi lại nhận ra một dấu lạ rất sâu xa: Thiên Chúa vẫn đang ở đó. Ngài không phải lúc nào cũng hiện diện qua những cảm xúc mạnh mẽ, nhưng qua sự trung thành âm thầm. Ngài không loại bỏ mọi khó khăn, nhưng ban sức mạnh để tôi có thể bước qua.

Tôi hiểu rằng ơn gọi không được xây dựng trên cảm xúc nhất thời, nhưng trên một tình yêu được thử luyện qua thời gian. Một tình yêu thật sự không chỉ được thể hiện trong những lúc thuận lợi, nhưng còn được chứng minh khi con người vẫn chọn ở lại giữa những khó khăn. Mỗi lần tôi tiếp tục trung thành với lời cam kết, cố gắng tha thứ và đứng lên sau những yếu đuối, đó chính là một dấu lạ nhỏ mà Thiên Chúa đang thực hiện nơi tôi.

Hành trình ấy cũng dạy tôi biết rằng tôi không bước đi một mình. Thiên Chúa đã đặt vào cuộc đời tôi những con người trở thành dấu chỉ tình yêu của Ngài: những người chị em cùng chia sẻ một lý tưởng, những người nâng đỡ tôi khi yếu đuối, những người giúp tôi nhận ra rằng đời sống tận hiến không phải là hành trình của một cá nhân, nhưng là hành trình cùng nhau hướng về Thiên Chúa. Qua cộng đoàn, qua những tương quan hằng ngày, tôi học cách đón nhận, tha thứ, phục vụ và lớn lên trong tình yêu.

Nhìn lại, tôi thấy những điều tôi từng cho là trở ngại lại trở thành những bài học quý giá. Những đau khổ giúp tôi trưởng thành hơn. Những thất bại giúp tôi khiêm tốn hơn. Những giới hạn giúp tôi biết phó thác hơn. Thiên Chúa đã dùng cả những điều không hoàn hảo trong cuộc đời tôi để dệt nên một câu chuyện tình yêu mà chỉ khi nhìn lại, tôi mới nhận ra vẻ đẹp của nó.

Hôm nay, khi nhìn lại chặng đường đã qua, tôi không chỉ thấy những năm tháng phục vụ, những hy sinh hay những thử thách, nhưng còn nhận ra dấu chân của Thiên Chúa trên từng bước đi. Ngài đã hiện diện trong những niềm vui và cả những giọt nước mắt, trong những thành công và cả những lúc tưởng như thất bại. Nhiều điều trước đây tôi không hiểu, hôm nay nhìn lại tôi mới nhận ra rằng tất cả đều có thể trở thành những phương thế để Thiên Chúa dẫn tôi đến một sự trưởng thành sâu xa hơn trong đời sống ơn gọi.

Hành trình ơn gọi không phải là hành trình trở thành một con người hoàn hảo, nhưng là hành trình để mỗi ngày được Chúa biến đổi. Tôi vẫn còn những yếu đuối, vẫn còn những giới hạn, nhưng điều quan trọng là tôi biết mình đang được dẫn dắt. Mỗi ngày sống trung thành là một lời đáp trả nhỏ bé trước tình yêu lớn lao mà Thiên Chúa đã dành cho tôi.

Và tôi xác tín rằng dấu lạ lớn nhất của hành trình ơn gọi không phải là tôi đã làm được bao nhiêu điều cho Chúa, nhưng là tôi đã để Ngài yêu thương, chữa lành và biến đổi tôi ra sao. Bởi cuối cùng, ơn gọi không phải là câu chuyện về sự can đảm hay thành công của con người, nhưng là câu chuyện về một Thiên Chúa luôn trung thành với tình yêu của Ngài.

Hành trình ấy vẫn còn tiếp tục. Tôi vẫn đang bước đi, vẫn đang học yêu thương, học phó thác và học trao hiến trọn vẹn cho Chúa mỗi ngày. Tôi không biết phía trước còn có những gì, nhưng tôi tin rằng Đấng đã gọi tôi vẫn đang đồng hành và dẫn dắt tôi. Và trong từng bước chân nhỏ bé ấy, tôi tin rằng Thiên Chúa vẫn đang viết tiếp một dấu lạ: dấu lạ của một tình yêu âm thầm nhưng vĩnh cửu.Top of Form

 

Maria Lucia Dương Nga