HAI THÁNG, MỘT HÀNH TRÌNH

 

Có những ngày khi đi qua rồi, người ta mới nhận ra mình muốn giữ lại thật lâu. Có những khoảnh khắc tưởng như rất bình thường: một tiếng cười của trẻ thơ, một cái ôm, một bài hát, một lời cầu nguyện, một món quà nhỏ… nhưng lại âm thầm ở lại trong trái tim. Đối với tôi, buổi lễ tổng kết khóa học hè “Summer Camp 2026” tại Giáo xứ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam, Florida, chiều ngày 30 tháng 7 năm 2026 là một ngày như thế.

Chiều hôm ấy, khi nhìn 29 em thiếu nhi từ 3 đến 13 tuổi hiện diện trong phòng hội của giáo xứ, tôi không chỉ nhìn thấy những em nhỏ vừa hoàn thành một khóa học hè. Tôi nhìn thấy cả một hành trình trưởng thành. Tôi nhớ lại những bước chân từng bỡ ngỡ, những khuôn mặt từng rụt rè, nay trở nên tự tin, vui tươi và mạnh dạn hơn. Và hơn hết, tôi cảm nhận rằng hai tháng ấy không đơn thuần là một khóa học; đó là một khoảng thời gian Thiên Chúa âm thầm gieo những hạt giống nhỏ bé vào tâm hồn các em.

Điều khiến tôi xúc động nhất trong ngày tổng kết không phải là sân khấu đẹp, những tiết mục được chuẩn bị công phu hay những phần quà được trao tận tay các em. Điều khiến tôi xúc động chính là sự trưởng thành âm thầm của các em.

Tôi nhớ đến những ngày đầu tiên. Có em lần đầu đến lớp, còn bám lấy cha mẹ. Có em ngại ngùng trước những người xa lạ. Có em mới ba, bốn tuổi, còn quá nhỏ để hiểu mình đang bước vào một khóa học. Có lẽ đối với các em lúc ấy, tất cả chỉ đơn giản là một nơi mới, những người mới và một môi trường mới.

Thế rồi hai tháng trôi qua. Những người xa lạ trở thành người quen. Những người bạn mới trở thành những người cùng chơi, cùng học, cùng hát, cùng cười. Những bước chân rụt rè trở nên mạnh dạn hơn. Những em nhỏ từng khóc khi xa cha mẹ nay có thể đứng trên sân khấu trước bao người để múa, hát, đọc thơ, thậm chí làm người dẫn chương trình.

Một em bé bước lên sân khấu và cất tiếng: “Con kính chào quý Sơ và quý ba mẹ!”

Tôi chợt nhận ra rằng trưởng thành không phải lúc nào cũng được đo bằng chiều cao hay số tuổi. Đôi khi, trưởng thành chỉ đơn giản là một đứa trẻ dám bước lên phía trước và nói bằng chính giọng nói của mình. Và có lẽ, đó chính là một trong những thành quả đẹp nhất của khóa học.

Tôi đặc biệt xúc động khi nhìn các em lớp 1 biểu diễn tiết mục “Học yêu Thánh giá – Baby Shark – A Ram Sam Sam”. Những điệu múa vui tươi và ngộ nghĩnh làm cả hội trường tràn ngập tiếng cười. Nhưng điều ở lại trong tôi không chỉ là những động tác đáng yêu của các em, mà là hình ảnh Thánh giá xuất hiện giữa một tiết mục của trẻ thơ.

Tôi nhớ cuộc trò chuyện giữa Sơ và bé Vincent. Khi được hỏi: “Con thường làm dấu Thánh giá khi nào?”, em hồn nhiên trả lời: trước khi học, trước khi ăn cơm, khi đọc kinh, khi đi nhà thờ.

Một câu trả lời rất đơn sơ nhưng khiến tôi suy nghĩ thật lâu.

Có lẽ đức tin nơi trẻ thơ không cần bắt đầu bằng những điều quá lớn lao. Đức tin có thể bắt đầu từ một dấu Thánh giá nhỏ trước bữa ăn, một lời kinh trước khi ngủ, một lời cảm ơn Chúa sau một ngày vui. Tôi tự hỏi: những điều rất nhỏ ấy hôm nay sẽ lớn lên thế nào trong tâm hồn các em? Có thể chúng ta chưa nhìn thấy, nhưng tôi tin rằng Thiên Chúa đang âm thầm làm cho những hạt giống ấy nảy mầm.

Rồi các em lớp 2 xuất hiện với tiết mục “Em học với Giêsu”. Những lời dẫn của bé Nikky khiến tôi đặc biệt chú ý. Chúa Giêsu là người Thầy dạy các em biết yêu thương, chia sẻ, tha thứ và sống hiền hòa với mọi người.

Tôi chợt nghĩ rằng có lẽ đây mới là điều sâu xa nhất mà một khóa học Công giáo có thể trao cho trẻ em. Các em có thể quên một bài học tiếng Việt. Có thể sau nhiều năm, các em không còn nhớ mình đã múa động tác nào trong bài “Em học với Giêsu”. Nhưng nếu trong tâm hồn các em còn ở lại một xác tín đơn sơ rằng Chúa Giêsu dạy mình biết yêu thương, thì những gì các em nhận được hôm nay đã trở thành một món quà thật quý giá.

Có những lúc cả hội trường bật cười trước sự dễ thương của các em. Nhưng cũng có những lúc mọi người lắng xuống vì xúc động. Tiết mục đọc thơ “Yêu Mẹ” là một trong những khoảnh khắc như thế.

Những câu thơ rất ngắn:

“Mẹ đi làm,
Từ sáng sớm,
Dậy thổi cơm

Ơi mẹ ơi, con yêu mẹ lắm!”

Những lời thơ không hoa mỹ, cầu kỳ. Chỉ là những gì một đứa trẻ nhìn thấy mỗi ngày: mẹ thức dậy sớm, mẹ nấu cơm, mẹ đi làm, mẹ chăm sóc con.

Nhưng chính sự đơn sơ ấy lại làm tôi xúc động.

Tôi chợt nghĩ đến biết bao người mẹ vẫn âm thầm hy sinh mà không bao giờ kể công. Có bao nhiêu buổi sáng mẹ thức dậy khi con còn đang ngủ? Có bao nhiêu bữa cơm được chuẩn bị trong âm thầm? Có bao nhiêu lo toan, vất vả và hy sinh mà những đứa con chưa kịp nhận ra?

Một đứa trẻ có thể chưa hiểu hết thế nào là hy sinh. Nhưng trong ánh mắt và lời thơ của các em, tình yêu dành cho mẹ đã hiện diện thật trong trẻo.

Tôi càng xác tín rằng giáo dục một đứa trẻ không chỉ là dạy em biết đọc, biết viết, biết hát hay biết múa. Quan trọng hơn, là giúp em nhận ra tình yêu mình đang đón nhận và biết nói lời cảm ơn.

Một khoảnh khắc khác khiến tôi rất vui là khi nghe bài “Give Thanks”. Tiếng hát của các em lớp 2 vang lên cùng tiếng đàn piano của Bảo Nam, một em mới bắt đầu học đàn trong chính khóa học hè này, và tiếng organ của Nikky và Vanessa.

Có thể tiếng đàn ấy chưa hoàn hảo. Nhưng tôi lại thấy trong đó một vẻ đẹp rất riêng: vẻ đẹp của sự cố gắng. Đằng sau từng nốt nhạc là một đứa trẻ đang học cách thử sức, chấp nhận những điều chưa hoàn hảo và tiếp tục tiến lên.

Tôi nghĩ đó cũng là một bài học lớn của cuộc sống. Không phải lúc nào chúng ta cũng cần làm mọi sự thật hoàn hảo mới dám bắt đầu. Đôi khi điều quan trọng hơn là dám thử, dám thất bại, dám đứng lên và tiếp tục.

Vì thế, đối với tôi, “Give Thanks” không chỉ là một bài hát. Nó trở thành lời tạ ơn của các em dành cho Thiên Chúa, lời cảm ơn dành cho cha mẹ, quý Sơ và các anh chị tình nguyện viên.

Và tôi cũng muốn nói lời tạ ơn.

Tạ ơn Chúa đã đồng hành với các em trong suốt hai tháng. Cảm ơn quý Sơ đã âm thầm dành thời gian chuẩn bị bài học, tập múa, tập hát và kiên nhẫn hướng dẫn các em. Cảm ơn những tình nguyện viên đã trao cho các em thời gian, sự kiên nhẫn và tình yêu. Và cảm ơn những bậc cha mẹ đã tin tưởng trao gửi những người con bé nhỏ của mình cho giáo xứ và quý Sơ.

Tôi rất thích hình ảnh quý phụ huynh cùng các em hòa mình vào những điệu múa trong bài “Con yêu Chúa” và trò chơi “Vũ điệu hóa đá”. Trong những khoảnh khắc ấy, dường như khoảng cách giữa người lớn và trẻ nhỏ không còn nữa. Mọi người cùng cười, cùng chơi và cùng vui.

Tôi nghĩ trẻ em không chỉ cần những bài học. Các em cần những người lớn biết bước vào thế giới của mình. Một đứa trẻ có thể quên một món quà, nhưng sẽ nhớ rất lâu hình ảnh cha mẹ từng chơi với mình. Một đứa trẻ có thể không nhớ hết những lời dạy, nhưng sẽ nhớ cảm giác mình được yêu thương.

Tôi tin rằng những ký ức như thế có thể trở thành một nơi bình yên để các em tìm về khi trưởng thành.

Tiết mục “Ký ức cánh đồng tuổi thơ” cũng để lại trong tôi nhiều suy tư. Những trò chơi dân gian như tập tầm vông, chi chi chành chành, kéo cưa lừa xẻ xuất hiện trên sân khấu qua những điệu múa hồn nhiên.

Tôi nhìn những em nhỏ hôm nay và nghĩ đến một thế giới đang thay đổi rất nhanh. Các em lớn lên cùng điện thoại thông minh, máy tính, trò chơi điện tử và mạng xã hội. Vì thế, những phút giây các em được chạy nhảy, cười đùa, nắm tay nhau và chơi những trò chơi đơn sơ lại càng trở nên quý giá.

Tôi nhận ra rằng tuổi thơ thật ra không cần quá nhiều thứ. Đôi khi, tuổi thơ chỉ cần một người bạn, một khoảng sân, một trò chơi và một tiếng cười. Và có lẽ, đó chính là những điều mà các em sẽ nhớ lâu hơn cả những món quà được trao trong ngày tổng kết.

Khi bài hát “Cầu cho cha mẹ” vang lên, bầu khí trong hội trường dường như lắng xuống. Sau tất cả những tiếng cười, những điệu múa và những trò chơi, các em đứng chắp tay hát và cầu nguyện cho ba mẹ.

Tôi cảm thấy đây là một trong những hình ảnh đẹp nhất của buổi tổng kết.

Bởi vì sau tất cả, các em trở về với gia đình.

Ba mẹ là người đưa các em đến lớp. Ba mẹ chờ đón các em sau giờ học. Ba mẹ âm thầm hy sinh để các em có cơ hội học tập, vui chơi và trưởng thành. Và khi một đứa trẻ biết cầu nguyện cho ba mẹ, tôi nghĩ em đã bắt đầu biết đáp lại tình yêu mà mình đã nhận được.

Đó không chỉ là một lời kinh. Đó là một dấu hiệu nhỏ nhưng rất đẹp của sự trưởng thành trong đời sống đức tin.

Sau chương trình, các em được nhận những phần quà nhỏ. Những gương mặt rạng rỡ, những ánh mắt háo hức và những nụ cười trong veo khiến cả hội trường lại trở nên vui tươi.

Nhìn các em, tôi chợt tự hỏi: món quà lớn nhất mà các em nhận được sau hai tháng này là gì?

Có lẽ không phải những món quà được gói trong giấy.

Món quà lớn hơn chính là những con người các em đã gặp: một người bạn mới, các Sơ kiên nhẫn dạy dỗ, những anh chị tình nguyện viên sẵn sàng chơi với các em, những người cha người mẹ luôn đồng hành. Đó còn là những bài hát, những trò chơi, những tiếng cười và những ký ức đẹp sẽ theo các em trong những năm tháng sau này.

Và trên hết, đó là một chút hạt giống yêu thương và đức tin đã được gieo xuống trong tâm hồn các em.

Một mùa hè rồi cũng khép lại.

Ngày lễ tổng kết rồi cũng kết thúc.

Nhưng tôi tin rằng hành trình của các em chưa kết thúc.

Hai tháng tuy không dài, nhưng đủ để những hạt giống nhỏ được gieo xuống. Có thể hôm nay chúng ta chưa nhìn thấy mầm cây. Có thể ngày mai cũng chưa thấy gì thay đổi. Nhưng tôi tin rằng với tình yêu của Thiên Chúa, sự đồng hành của gia đình, sự tận tâm của quý Sơ và cộng đoàn, những hạt giống ấy sẽ có ngày nảy mầm.

Riêng với tôi, điều muốn giữ lại nhất sau buổi chiều hôm ấy là những nụ cười của 29 em nhỏ. Qua những nụ cười ấy, tôi nhìn thấy niềm vui của tuổi thơ, sự dịu dàng của tình yêu thương, sự hy sinh âm thầm của cha mẹ và trên hết là sự hiện diện lặng lẽ của Thiên Chúa nơi các em.

Một mùa hè đã đi qua.

Một khóa học đã khép lại.

Nhưng một hành trình mới đang bắt đầu.

Tôi tin rằng đâu đó trong những tâm hồn bé nhỏ ấy, những hạt giống đã được gieo xuống. Chúng sẽ âm thầm lớn lên theo thời gian. Có thể chúng ta không biết khi nào những hạt giống ấy nảy mầm, nhưng Thiên Chúa biết.

Têrêsa Mỹ Dung