HÔM NAY, TÔI VẪN CÒN SỐNG…

 

Ngày bạn thôi xem sự sống là điều hiển nhiên, ngày ấy bạn bắt đầu nhìn thấy phép màu.

Và rồi, tôi nhận ra…

Hôm nay, tôi vẫn còn sống, còn có thể thức dậy, vươn vai hít thở và dâng lời tạ ơn Chúa vì một ngày mới.

Hôm nay, tôi vẫn còn sống, còn được lắng nghe thanh âm của buổi sớm, hít thở bầu không khí trong lành và cảm nhận làn gió mát khẽ lướt qua.

Hôm nay, tôi vẫn còn sống, còn được gặp gỡ, chào hỏi và trò chuyện với những người thân thương quanh mình.

Hôm nay, tôi vẫn còn sống, còn có cơ hội học cách yêu thương, tha thứ và đón nhận.

Hôm nay, tôi vẫn còn sống, còn được làm việc, học tập, vui chơi và cầu nguyện.

Hôm nay, tôi vẫn còn sống, còn biết yêu, biết giận, biết thương, biết nhớ.

Hôm nay, tôi vẫn còn sống và vẫn còn hy vọng vào những điều tốt đẹp phía trước.

Nhìn ra bên ngoài, tôi thấy…

Có người đã đi vào giấc ngủ cuối cùng và không ai còn có thể đánh thức họ dậy.

Có những người đang từng phút giành giật sự sống với tử thần.

Có người đang tất bật mưu sinh để lo cho gia đình.

Có người chẳng còn cơ hội gọi một tiếng: “Mẹ ơi!”

Có người không còn dịp để yêu thương, tha thứ hay hòa giải với người mình yêu quý.

Có người đang âm thầm chiến đấu với những giằng xé trong tâm hồn.

Có người đang khóc vì sự chia ly của người thân.

Có người bàng hoàng khi hay tin mình hoặc người mình yêu thương mắc phải căn bệnh hiểm nghèo.

Có những người trẻ đang loay hoay giữa ngã rẽ cuộc đời, mang trong lòng biết bao nỗi băn khoăn về tương lai.

Và khi nhìn lại lòng mình…

Tôi chợt nhận ra rằng cuộc đời mình là một chuỗi những phép lạ nhỏ bé được Thiên Chúa âm thầm trao ban mỗi ngày. Có những phép lạ lớn đến từ những biến cố đặc biệt, nhưng cũng có những phép lạ rất bình thường: được thức dậy sau một giấc ngủ, được hít thở, được mỉm cười, được yêu thương và được sống thêm một ngày.

Tôi học cách biết ơn cả niềm vui lẫn những thử thách, bởi chính tất cả những điều ấy đang giúp tôi trưởng thành và nhận ra tình yêu của Thiên Chúa trong cuộc đời mình.

Hôm nay, tôi vẫn còn sống.

Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đã là một hồng ân lớn lao.

Ước mong mỗi ngày thức dậy, tôi luôn biết nói lời “Xin tạ ơn Chúa”, để không xem sự sống là điều hiển nhiên, nhưng là món quà quý giá cần được trân trọng và sẻ chia.

Bông Tuyết Trong Sa Mạc