MỘT THOÁNG NHÌN LẠI!

 

Ngạn ngữ xưa từng nói: “Muốn đi nhanh hãy đi một mình, muốn đi xa hãy đi cùng nhau.” Nhưng đối với một người chọn bước đi trên con đường dâng hiến, hành trình ấy không phải là bước đi cùng số đông, mà là bước đi với một Đấng Vô Hình – Đấng luôn hiện diện và đồng hành với tôi.

Người đời nhìn vào đời tu thường chỉ thấy vẻ bình lặng nơi góc tu viện, nghe tiếng chuông ngân trầm mặc mỗi sớm chiều hay bắt gặp hình ảnh tà áo dòng phẳng phiu. Họ nghĩ đó là một ốc đảo bình yên, dường như tách biệt khỏi những giằng xé của cuộc đời. Nhưng chỉ người trong cuộc mới hiểu: đằng sau nét tĩnh lặng ấy là cả một cuộc chiến âm thầm, một hành trình trải qua biết bao thăng trầm, lo âu và thử thách. Dẫu vậy, chính trong những khoảng lặng giữa khó khăn, tôi mới thực sự nghiệm ra một sự thật nhiệm màu: Chúa chưa từng bỏ rơi tôi. Ngài vẫn luôn âm thầm đồng hành với tôi trên từng bước chân.

Trước hết, đời tu không phải là nơi vắng bóng những lo âu và sợ hãi, bởi ở đó vẫn có những biến động và giằng xé nội tâm. Lựa chọn dâng hiến cũng có nghĩa là chấp nhận từ bỏ những ước mơ cá nhân, từ bỏ những tình cảm lứa đôi tự nhiên và rời xa sự ấm áp của gia đình để theo đuổi một lý tưởng thiêng liêng. Thế nhưng, dù là một nữ tu, tôi vẫn mang trong mình bản chất yếu đuối của kiếp người.

Có những giai đoạn, sự cô đơn vây kín tâm hồn như một lớp sương mù dày đặc. Đó là lúc những nghi ngại về bản thân trỗi dậy: liệu mình có đủ sức đi trọn con đường này? Với những giới hạn của bản thân, liệu Hội Dòng có còn đón nhận tôi? Những áp lực trong sứ vụ, những khác biệt và va chạm âm thầm trong đời sống cộng đoàn, hay thậm chí những mệt mỏi thể xác, khiến tôi tự hỏi: mình có đủ sức để đi tiếp không?

Những nốt trầm ấy không phải là dấu hiệu của sự mất niềm tin, mà là sự thật về một con người đang vật lộn để lớn lên trong ơn gọi.

Tuy nhiên, giá trị của đời tu không nằm ở việc né tránh giông bão, mà ở chỗ nhận ra sự hiện diện của Chúa ngay giữa lòng giông bão, ngay cả khi có lúc tôi tưởng chừng muốn buông xuôi. Sự đồng hành của Ngài không phải là một phép màu biến mọi gập ghềnh thành đường thẳng, mà là một sức mạnh nội tâm giúp tôi vững vàng bước qua.

Có những đêm dài đối diện với sự thinh lặng trước Thánh Thể, tôi bất lực trước những lo âu của mình. Chính lúc ấy, tôi mới cảm nhận được một luồng bình an kỳ diệu dâng lên từ sâu thẳm tâm hồn. Chúa không cất đi những thử thách trước mắt, nhưng Ngài ban cho tôi đôi chân đủ vững để bước qua.

Ngài đồng hành không bằng một tiếng nói vang dội từ trời cao, mà bằng những sự nâng đỡ rất đỗi thầm lặng: một câu Lời Chúa bất chợt chạm đến trái tim đang hoang mang; một lời hỏi thăm, một sự cảm thông âm thầm từ chị em; hay đơn giản là cảm giác được yêu thương vô điều kiện ngay trong chính những thất bại của bản thân.

Nhìn lại những khúc quanh đã qua, tôi bàng hoàng nhận ra rằng: những lúc tôi cảm thấy cô độc và kiệt sức nhất lại là lúc Ngài đang bế tôi trên tay và nâng tôi đứng dậy.

Sau tất cả những biến cố và lo âu, tôi nghiệm ra rằng những thăng trầm không làm mất đi vẻ đẹp của đời tu; trái lại, chúng trở thành những ân sủng giúp lòng mến Chúa nơi tôi thêm sâu đậm. Nếu đường đi chỉ toàn hoa hồng và nắng ấm, có thể tôi dễ rơi vào sự tự mãn và quên mất cội nguồn của ơn gọi. Chính khi đối diện với những giới hạn của bản thân, tôi mới học được bài học về sự khiêm nhường, biết buông bỏ sự cậy dựa vào sức riêng để hoàn toàn phó thác vào Chúa.

Đời tu không phải là một đích đến hoàn hảo được sắp đặt sẵn, mà là một hành trình gặp gỡ mỗi ngày. Mỗi vết thương lòng được chữa lành, mỗi lo âu được xoa dịu đều trở thành một cột mốc đánh dấu sự trưởng thành của đức tin.

Ba mẹ tôi đã từng nói với tôi một câu mà tôi không bao giờ quên:

Cho con đi tu, ba mẹ cũng phải ‘tu theo’, vì ngày nào ba mẹ cũng phải hy sinh và cầu nguyện cho con, để con được tu cho nên người, được hạnh phúc và trung thành hiến dâng trọn đời.”

Nghĩ về lời ấy, tôi thấy mình hạnh phúc biết bao! Hạnh phúc vì có Chúa ở cùng; hạnh phúc vì có ba mẹ luôn ủng hộ và đồng hành với tôi trong ơn gọi. Cuộc sống sẽ không thiếu những lúc vui – buồn, đau khổ – bình an, hay những lúc cô đơn – yêu thương. Nhưng sau tất cả, tôi vẫn có ba mẹ – những người luôn đi cùng tôi trong lời cầu nguyện.

Và đặc biệt, Đức Kitô – Đấng tôi hằng yêu mến và bước theo – sẽ luôn ôm trọn, nâng đỡ và dẫn dắt tôi trên muôn nẻo đường phía trước.

Quả thế, đời tu là một bài thơ đẹp được dệt nên từ cả những nốt bay bổng lẫn những nốt trầm lắng. Những lo toan và thử thách là điều không thể tránh khỏi, nhưng chúng chưa bao giờ là tiếng nói sau cùng.

Sau tất cả, cảm nghiệm sâu sắc nhất đọng lại trong tôi không phải là những khó khăn đã trải qua, mà là dấu chân của Đấng đã gọi tôi. Ngài vẫn ở đó, kiên nhẫn cho tôi thêm cơ hội, thêm lòng trung thành và thêm sức mạnh của tình yêu.

Nhìn về tương lai với muôn vàn ngã rẽ chưa biết trước, lòng tôi không còn run sợ. Bởi tôi biết rằng, dù con đường phía trước có gập ghềnh đến đâu, Ngài vẫn đang lặng lẽ bước đi cùng tôi. Và chỉ cần có Ngài, tôi tin mình sẽ đủ bình an để tiếp tục bước đi.

Anna Ngô Nghĩa