Phúc Âm: Mc 6, 14-29
“Ðó chính là Gioan Tẩy Giả trẫm đã chặt đầu, nay sống lại”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Maccô.
Khi ấy, vua Hêrôđê nghe nói về Chúa Giêsu, vì danh tiếng Người đã lẫy lừng, kẻ thì nói: “Gioan Tẩy giả đã từ cõi chết sống lại, nên ông đã làm những việc lạ lùng”; kẻ thì bảo: “Ðó là Êlia”; kẻ khác lại rằng: “Ðó là một tiên tri như những tiên tri khác”. Nghe vậy, Hêrôđê nói: “Ðó chính là Gioan trẫm đã chặt đầu, nay sống lại”. Vì chính vua Hêrôđê đã sai bắt Gioan và giam ông trong ngục, nguyên do tại Hêrôđia, vợ của Philipphê anh vua mà vua đã cưới lấy. Vì Gioan đã bảo Hêrôđê: “Nhà vua không được phép chiếm lấy vợ anh mình”. Phần Hêrôđia, nàng toan mưu và muốn giết ông, nhưng không thể làm gì được, vì Hêrôđê kính nể Gioan, biết ông là người chính trực và thánh thiện, và giữ ông lại. Nghe ông nói, vua rất phân vân, nhưng lại vui lòng nghe. Dịp thuận tiện xảy đến vào ngày sinh nhật Hêrôđê, khi vua thết tiệc các quan đại thần trong triều, các sĩ quan và những người vị vọng xứ Galilêa. Khi con gái nàng Hêrôđia tiến vào nhảy múa, làm đẹp lòng Hêrôđê và các quan khách, thì vua liền nói với thiếu nữ ấy rằng: “Con muối gì, cứ xin, trẫm sẽ cho”, và vua thề rằng: “Con xin bất cứ điều gì, dù là nửa nước, trẫm cũng cho”. Cô ra hỏi mẹ: “Con nên xin gì?” Mẹ cô đáp: “Xin đầu Gioan Tẩy Giả”. Cô liền vội vàng trở vào xin vua: “Con muốn đức vua ban ngay cho con cái đầu Gioan Tẩy Giả đặt trên đĩa”. Vua buồn lắm, nhưng vì lời thề và vì có các quan khách, nên không muốn làm cho thiếu nữ đó buồn. Và lập tức, vua sai một thị vệ đi lấy đầu Gioan và đặt trên đĩa. Viên thị vệ liền đi vào ngục chặt đầu Gioan, và đặt trên đĩa trao cho thiếu nữ, và thiếu nữ đem cho mẹ. Nghe tin ấy, các môn đệ Gioan đến lấy xác ông và mai táng trong mồ.
Ðó là lời Chúa.
Suy niệm 1
(Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ)
Như mọi con người khác ở trên đời,
con người của Hêrôđê bị giằng co giữa cái xấu và cái tốt.
Vấn đề là ông ta sẽ ngả theo cái nào.
Hêrôđê biết Gioan là người công chính thánh thiện nên sợ ông.
Hêrôđê đã bảo vệ che chở cho Gioan và thich nghe ông nói,
dù những điều đó làm Hêrôđê hết sức bối rối (c. 20).
Nhưng Hêrôđê cũng là người đã sai bắt Gioan và xiềng ông trong ngục,
chỉ vì Gioan dám nói: “Nhà vua không được lấy vợ của anh mình.”
Rõ ràng cái ác trong Hêrôđê đã thắng cái thiện, cái xấu đã thắng cái tốt.
Hêrôđê thuộc loại người “nghe lời thì liền vui vẻ đón nhận,
nhưng không đâm rễ, mà là những kẻ nông nổi nhất thời…” (Mc 4, 16-17).
Chính vì thế khi gặp thử thách thì ông vấp ngã ngay.
Hêrôđê còn quỵ ngã một lần nữa nặng hơn.
Ngày sinh nhật của ông cũng là ngày chết của một vị ngôn sứ.
Khi con gái bà Hêrôđia biểu diễn một điệu múa làm vui lòng mọi người,
Hêrôđê đã lỡ thề hứa một điều thiếu khôn ngoan,
trước mặt bá quan văn võ và các thân hào miền Galilê:
“Con xin gì, ta cũng cho, dù một nửa nước của ta cũng được” (c. 23).
Không biết lúc đó Hêrôđê đã say chưa,
nhưng chắc chắn nhà vua đã quên một điều quan trọng.
Ông quên mình chỉ là một tiểu vương nắm vùng Galilê và Pêrê (Lc 3,1),
nên ông không có quyền cho đất hay chia đất.
Bà Hêrôđia đã không bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng này để trả thù Gioan.
Bà nói với cô con gái xin đầu Gioan Tẩy giả (c. 24).
Hẳn điều này là một bất ngờ lớn đối với Hêrôđê .
Lập tức ông bị đặt vào thế giằng co xâu xé.
Một mặt ông hết sức đau buồn vì quý mạng sống của Gioan.
Mặt khác ông lại không muốn thất hứa với cô bé,
một lời hứa đã trót nói ra công khai trước mặt quan khách dự tiệc.
Hêrôđê có dám chịu đánh mất chút danh dự của mình không
khi khiêm tốn xin rút lại lời thề hứa vội vàng, bồng bột?
Ông có dám nhận mình đã sai và chịu mất mặt không?
Tiếc quá ! Hêrôđê đã không có được can đảm này.
Như người thanh niên giàu có buồn rầu bỏ đi (Mc 10, 22),
Hêrôđê cũng sẽ buồn suốt đời vì cái chết do ông gây ra.
Như Hêrôđê, sau này Philatô cũng chịu áp lực khi ông xử án Đức Giêsu.
Ông cũng phạm đúng tội của Hêrôđê trước đám đông (Mc 15, 15),
coi ghế ngồi của mình quý hơn mạng sống của Đức Giêsu, người vô tội.
Cầu nguyện:
Lạy Thiên Chúa, đây lời tôi cầu nguyện:
Xin tận diệt, tận diệt trong tim tôi
mọi biển lận tầm thường.
Xin cho tôi sức mạnh thản nhiên
để gánh chịu mọi buồn vui.
Xin cho tôi sức mạnh hiên ngang
để đem tình yêu gánh vác việc đời.
Xin cho tôi sức mạnh ngoan cường
để chẳng bao giờ khinh rẻ người nghèo khó,
hay cúi đầu khuất phục trước ngạo mạn, quyền uy.
Xin cho tôi sức mạnh dẻo dai
để nâng tâm hồn vươn lên khỏi ti tiện hằng ngày.
Và cho tôi sức mạnh tràn trề
để âu yếm dâng mình theo ý Người muốn. Amen.
(R. Tagore – Ðỗ Khánh Hoan dịch)
Suy niệm 2
“ Vua Hêrôđê nghe thế, liền nói: Ông Gioan, ta đã cho chém đầu, chính ông đã chỗi dậy ”
Tâm lý thường tình ai cũng muốn nghe, biết về sự thật. Thế nhưng rất ít người
dám đối diện, chấp nhận sự thật khi nó là những sai lỗi của chính mình.Vì lẽ đó,
nhiều người lo sợ, né tránh, và tìm cách che đậy bằng mọi giá kể cả phạm tội. Bên cạnh đó, vẫn có những người can đảm đối diện và sẵn sàng làm chứng cho sự thật và sống trong tình yêu Chúa.
Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy rõthực tế này. Vua Hêrôđê kính trọng Gioannhưng khi bị Gioan vạch tội thì tống ngụcông. Bà Hêrôđia khi bị Gioan vạch trầnthói gian dâm – phụ tình đã tìm mọi cáchđể loại trừ ông. Hêrôđia sống bất chấp luânthường đạo lý, sẵn sàng phạm tội để có thểgiữ được, đạt được khát vọng đen tối củamình. Hêrôđê thì cho dù vẫn sáng suốt đểphân biệt phải – trái, lương tâm ông vẫncòn chút ray rứt trước điều sai trái ông đãlàm. Là con người, hẳn ai cũng mong muốn trở nên hoàn hảo trong mắt người khác, được tin tưởng và kính trọng. Ước muốn ấy rất chính đáng và tốt lành. Tuy nhiên, nếu không đủ khiêm tốn và tỉnh táo để nhìn nhận những giới hạn của bản thân, người ta sẽ dễ rơi vào sự kiêu căng, ích kỷ. Mà sự kiêu căng, ích kỷ chính là mảnh đất màu mỡ cho sự phát triển và lan tràn của tội lỗi. Cho nên, kiêu ngạo đứng trước hết trong “bảy mối tội đầu”. Từ đó sinh ra đủ thứ tội lỗi khác: Làm chứng dối và bội thề; nói hành nói xấu; gian dối hoặc tán dương điều xấu; không làm chứng cho sự thật khi cần thiết… Thậm chí là tước đoạt mạng sống của người khác để che đậy tội lỗi của mình như Hêrôđê và Hêrôđia đã làm trong câu chuyện của Tin mừng hôm nay. Đặc biệt trong bối cảnh ngày nay, mặt trái của các phương truyền thông và mạng xã hội càng làm cho người ta dễ dàng thỏa hiệp hay đồng lõa với sự dối trá và không dám sống thật với chính mình. Thế nhưng, sự ray rứt yếu ớt nơi ôngnhanh chóng bị bản năng làm cho trơ ranhư đá. Trước sự sai trái, vô cảm, bất côngđó, Gioan Tẩy Giả đã thực thi vai trò ngônsứ và sẵn sàng chết cho sự thật.Vai trò của một ngôn sứ là nói lên sựthật, làm chứng cho sự thật dẫu cho máuđổ đầu rơi. Bởi vì chỉ có sự thật mới có giảithoát con người (x. Ga 8, 32). Thế nhưng,trở ngại lớn nhất của chúng ta trong việcthực thi vai trò cao cả này là “sợ”: sợ mấtlòng, sợ liên luy, sợ bị ném đá … và rồi đểmặc cho sự xấu hoành hành, nhưng luôn tin tưởng tín thác vào Chúa.
Lạy Chúa, giữa xã hội ngày hôm nay đầy cám dỗ buông thả và toan tính lọc lừa, xin cho chúng con biết sống tiết độ, xin lòng thương xót Chúa chữa lành tâm hồn và thể lý chúng con để mỗi ngày chúng con sống thánh thiện đạo đức hơn và trở nên môn đệ đích thực của Chúa. Amen.
Matta Hoàng Hạnh
Tin cùng chuyên mục
NGHỈ NGƠI (07/02/2026 – THỨ BẢY TUẦN 4 THƯỜNG NIÊN)
VÌ ĐÃ TRÓT THỀ (06/02/2026 – THỨ SÁU TUẦN 4 THƯỜNG NIÊN)
GIỚI THIỆU CHÚA (05/02/2026 – THỨ NĂM TUẦN 4 THƯỜNG NIÊN)
QUÊ QUÁN CỦA NGƯỜI (04/02/2026 – THỨ TƯ TUẦN 4 THƯỜNG NIÊN)